Có một ngày anh nhận ra
Bức tường như ngăn cách hai ta
Một bên với nụ cười ánh sáng rạng ngời
Một nơi mưa rơi ngang trời
Từng hứa với nhau dù có ra sao
Vẫn mỉm cười cùng nhau đến chân trời
Kệ những bão giông đằng sau
Ngày mà em cất bước ra đi
Cũng là ngày anh biết mình
Chẳng thể sống mà thiếu ánh mắt nụ cười
Cũng đã tới được đoạn kết rồi
Vùi mình vào phím dương cầm
Anh ngân lên trong tim nốt nhạc sầu
Thường chỉ toàn nỗi đau đặt lên
Nỗi đau dành cho người đến sau
Có một ngày em nhận ra
Bức tường như ngăn cách hai ta
Một bên với nụ cười ánh sáng rạng ngời
Một nơi mưa rơi ngang trời
Phút giây cuối xin đừng nói
Sẽ tìm được người tốt hơn thôi
Tập quen với đoạn đường thiếu vắng một người
Đừng ném câu yêu lên trời, một lần thôi
Nhiều năm trôi qua, bức tường giữa chúng ta
Dường như đã cũ nát không nguyên vẹn
Cùng những vết xước trong tim
Vở kịch ấy cùng bài hát tốt nay
Những khung hình này cũng khép lại
Chặng đường mới với kết thúc em mong đợi
Mình anh đứng giữa chơi vơi
Vùi mình vào phím dương cầm
Anh ngân lên trong tim nốt nhạc sầu
Thường chỉ toàn nỗi đau đặt lên
Nỗi đau dành cho người đến sau
Có một ngày em nhận ra
Bức tường như ngăn cách hai ta
Một bên với nụ cười ánh sáng rạng ngời
Một nơi mưa rơi ngang trời
Phút giây cuối xin đừng nói
Sẽ tìm được người tốt hơn thôi
Tập quen với đoạn đường thiếu vắng một người
Đừng ném câu yêu lên trời, một lần thôi
Có một ngày em nhận ra
Bức tường như ngăn cách hai ta
Một bên với nụ cười ánh sáng rạng ngời
Một nơi mưa rơi ngang trời
Có một ngày anh nhận ra
Bức tường như ngăn cách hai ta
Một bên với nụ cười ánh sáng rạng ngời
Một nơi mưa rơi ngang trời
Phút giây cuối xin đừng nói
Sẽ tìm được người tốt hơn thôi
Tập quen với đoạn đường thiếu vắng một người
Đừng ném câu yêu lên trời, một lần thôi