Lyrics:
(Trời hôm nay nhiều mây cực)
Trời hôm nay nhiều mây cực
Đặt bàn tay mình ngay ngực
Nghe con tim mình xóc nảy
Chiều mướt mải làn tóc bay
Tâm tư tựa như bánh tráng
Mỏng và có màu cánh gián
Không muốn lòng cứ âm u
Giữa căn phòng nhiều ánh sáng
Lấy xe rời bỏ phố xa
Nơi đó nhiều khi làm khó ta
Không chở ai nên có đà
Lên con dốc bằng số ba
Lại đi tìm về lối nhỏ
Mắt nhìn trời đầu thì gối cỏ
Nặn mặt trời thành một khối đỏ
Đôi khi nhắm mắt lại nhìn mới rõ
Nhắm mắt lại trời tối om
Gom mây lại thành gối ôm
Chất muộn phiền thành khối rơm
Lửa lòng cháy mùi khói thơm
Rừng lặng tiếng và im hơi
Im cho tới độ nghe kim rơi
Sầu thi nhau mà tháo chạy
Chiều nay nắng mang tim phơi
Đi vào rừng một mình không có rủ ai
Ngực no mùi đất mẹ, làm con đủ high
Sẽ luôn là người tốt, như là lũ nai
Học cách làm chủ được mình trước khi làm chủ ai
Ở trong rừng an toàn hơn ở trên mạng
Một mình vẫn tốt hơn là mất thêm bạn
Thế giới này không phải của chúng mình đâu
Loài người được đằng chân rồi lân đằng đầu
(Luôn yêu đời)
Làm một ngọn cây vươn lên không trung
Là làn mây đang trôi ung dung
Đợi nắng lên yahh
Thật nhiều điều không cho ta yên vui
Đừng để bị lôi đôi chân xuống đáy Mariana yeah
Đã từng bị vây trong cơn u mê
Từng được nghe câu “nó không làm được đâu”
Sáng nay thức giấc chợt nghe thấy lòng bồi hồi từ trong ra
Thấy được cuộc đời này còn yêu ta vô cùng
Tốt nhất là nên yêu đời
Ta thường tự ngẫm điều cũ kỹ
Rốt cuộc bao nhiêu là đủ nhỉ
Nhảy nhót giữa đời như lũ khỉ
Ngày thì kiếm cơm đêm ngủ kỹ
Lắng nghe cuộc đời đang thủ thỉ
Và luôn giữ kĩ
Không hề đàm phán với lũ quỷ
Dù chỉ là sợi tóc, hay là một góc trong linh hồn
Yêu đời là cách ta sinh tồn
Không cao không ngạo không lowkey yah
Tội gì mà không yêu lấy cuộc đời mình, ta yêu đời lắm
Yêu đời từ khi mà nó còn tối tăm, chưa biết khi nào nó ngời thắm
Khi mà ta vẫn, vẫn còn chưa biết sẽ phải làm sao đối với cuộc đời mình
Khi mà ta vẫn, vẫn say sưa viết mà biết không ai sẽ thuộc lời mình
Yah
Khi nó còn là vô bổ
Mấy thằng điên và thô lỗ
Rap tới khi mà khô cổ
Với đám bạn làm show lỗ
Có mấy thằng bị xô đổ
Bị cơm áo về gô cổ
Khi lời nhạc còn sơ hở và thơ dở
Ngủ dưới bầu trời như người cơ nhỡ
Không chăn không đệm cho niềm mơ thở
Và vẫn luôn yêu đời chưa bao giờ thờ ơ
Yêu đời đôi khi cũng là khá khổ công
Nhưng phải có ngày tàn mới có ngày lá trổ bông
Có khi cơn mơ tơi tả chỗ vá chỗ không
Nhưng mà sau tất cả lòng chưa thành đá tổ ong
Xem mình ngày mai là đồng minh và xem mình hôm qua là đối thủ
Tìm cách mà lấp đầy lòng tin, phải tin mình tin người thì mới đủ
Yêu cả những thứ ta phải làm, cảm hứng luôn là đầu mối cũ
Yêu đời đủ nhiều thì nỗi buồn cũng trở nên dễ chịu như gối ngủ
Cúi thấp đầu hơn thấp đầu hơn thấp đầu hơn
Ngày tháng sẽ làm cho tất cả trôi mất màu sơn
Để không nhiều luyến tiếc trong trời chiều tím biếc
Nói với bản thân không được buông không được buông
Sáng nay lên đồi xem lá liệng xuống gốc chưa
Muốn tắm trong nắng vàng và há miệng uống nước mưa
Nếu không yên lòng thì nép mình dưới bóng cây
Và nhớ luôn yêu đời vì nó chỉ dài mấy lóng tay
Làm một ngọn cây vươn lên không trung
Là làn mây đang trôi ung dung
Đợi nắng lên yah
Thật nhiều điều không cho ta yên vui
Đừng để bị lôi đôi chân xuống đáy Mariana
Đã từng bị vây trong cơn u mê
Từng được nghe câu “nó không làm được đâu”
Sáng nay thức giấc chợt nghe thấy lòng bồi hồi từ trong ra
Thấy được cuộc đời này còn yêu ta vô cùng
Tốt nhất là nên yêu đời
Sau đó là nên yêu mình
(Triệu điều nhỏ xíu xiêu lòng)
Tôi thấy hoa xanh trên cỏ vàng
Ngày vui đang mở màn
Trời quang mây tạnh cho nụ cười thêm rõ ràng
Tôi thấy phăm phăm đoàn tàu đang chở hàng
Đi xuôi về ngược cho nhịp đời không lỡ làng
Mong cho con nước mùa về không sỗ sàng
Con sông nâu đỏ cho đất mẹ thêm mỡ màng
Tôi thấy muộn phiền chợt vỡ tan
Lòng được sửa sang, nụ cười lại nở nang
Những ngày lại là cậu học trò đang giở trang
Ngồi ở bàn và rồi được mở mang
Học điều nhỏ xíu nhưng lại đẹp đến ngỡ ngàng: học cách ngừng thở than.
Nhớ ngày bà tôi đứng đón ở đầu làng
Bánh gai màu đen, bánh đậu xanh màu vàng
Mãi không thể quên vị ngọt ngào đó!
Dù cho thêm bao nhiêu những bữa tối có bồi bàn (không thể quên)
Tháng năm đừng trôi qua vội vàng, như đám mây trời tàn
Muốn được cùng ngồi ca ngồi đàn dưới gốc cây sồi vàng
Trái tim màu xanh như chồi bàng, lòng vui như hội làng
Dấu yêu này chưa từng tồi tàn, thấy yêu đời say mê nồng nàn
(Những lần con đi làm khuya sớm
Mẹ vẫn phần cơm trong lồng bàn)
Đám lá trên cành, nắng trên đầu, nước trong hồ
Mấy khóm hoa vàng, tiếng côn trùng, trái trên cây
Thấp thoáng khung trời mấy khu vườn mấy ngôi nhà
Nằm yên nghe lao xao ngoài kia gió đang ru
Góc phố con đường mỗi khi chiều đón nhau về
Quán xá bên hè những ly trà mấy que kem
Tiếng nói tiếng cười thấy yêu đời thấy yêu người
Cài vu vơ bông hoa vàng nhỏ xíu không tên
Nhỏ xíu nhưng xiêu lòng nhau
(Ai muốn nghe không)
Sáng nay dậy bỗng thấy thèm đi đâu đó
Một vài chuyện đã chôn vùi sao hôm nay thi nhau ló
Có thứ làm mình mỉm cười cũng có thứ nhiều khi cau có
Tưởng rằng mình cũng đã quên nhưng sâu thẳm đã ghi sâu nó
Sáng nay dậy bỗng nhớ núi và nhớ rừng
Nhớ con đường mòn vẹt nhớ cái mệt và nhớ từng
Hành trình đã đi qua hết hành trình đã tìm cớ ngừng
Tự dặn mình đường còn xa đó đừng chớ mừng (đừng chớ mừng)
Nhớ năm đó ngày mưa mình ướt sũng từ trong ra ngoài
Trời thật nhiều mây xám em thơm hệt một bông hoa nhài
Đến bây giờ vẫn lạnh lạnh buốt từ bên ngoài vào trong
Ngoài trời không có chút gió sao lòng cứ thấy phong ba hoài (phong ba hoài)
Giống như châm lửa ngay đống củi (ngay đống củi)
Khi nỗi nhớ bùng lên nó làm cho mình cay sống mũi (cay sống mũi)
Anh không ra khơi nhưng anh nghĩ mình say sóng rồi
Sáng nay bỗng thấy thèm nắm tay em bàn tay nóng hổi yah
Sáng nay trong mắt nhiều sương mù như Tam Đảo (Tam Đảo)
Tình đắng như củ tam thất nhưng có lúc ngọt như cam thảo (cam thảo)
Rơi vào trong tình yêu mà không có lót lấy tấm thảm nào
Nhưng anh sẽ nhớ em (anh chắc không)
Anh đảm bảo
Có biết bao nhiêu điều không biết nói với ai
Ai muốn nghe muốn nghe không
Ai muốn nghe muốn nghe không
Có biết bao nhiêu điều không biết nói với ai
Ai muốn nghe muốn nghe không
Ai muốn nghe muốn nghe không
(Nhạc của rừng)
Chúng mình cũng lớn lên từ hạt giống
Từ mái đầu xanh như tán cây
Cũng cần tia nắng ban cho sự sống
Và những cơn mưa từ áng mây
Bám chặt mặt đất để có thêm nhiều tố chất
Giông tố chỉ làm ta thoáng lay
Sống như thân cây đầy trí tuệ
Điềm nhiên lặng nghe năm tháng bay
Không chỉ vì thích màu xanh ngọc
Vì cảm thấy trong phổi nhiều diện tích cần thanh lọc
Ngồi dưới bóng cây, mà nhìn ra đó đây
Xua đi ngột ngạt như bị nhét vào trong bọc
Vì muông thú không thể ở chung cư
Và con người dĩ nhiên cần phải thở
Tương lai dễ đoán hơn là mở phong thư
Không có cây chỗ đâu chơi cho tụi nhỏ
Đừng để rừng già trở thành điều “từng là”
Đừng để nhạc rừng một ngày nào sẽ ngừng hoà
Đừng để thiên nhiên chỉ là kí ức còn sót lại trên Nat Geo
Khi cây biến mất chính là ngày mà loài người cũng biến mất theo.
Ngồi dưới bóng cây xanh, nhìn lá khẽ đung đưa
Bóng nắng êm ru chợt thấy bớt ưu tư
Có biết bao nhiêu điều không biết nói với ai
Ai muốn nghe muốn nghe không
Ai muốn nghe muốn nghe không
Ngồi dưới bóng cây xanh, nhìn lá khẽ đung đưa
Bóng nắng êm ru chợt thấy bớt ưu tư
Làm một ngọn cây vươn lên không trung
Là làn mây đang trôi ung dung
Đợi nắng lên
Thật nhiều điều không cho ta yên vui
Đừng để bị lôi đôi chân xuống đáy Mariana
Đi vào rừng một mình không có rủ ai
Ngực no mùi đất mẹ, làm con đủ high
Sẽ luôn là người tốt, như là lũ nai
Học cách làm chủ được mình trước khi làm chủ ai